Văn Lang 30 năm - Ký ức và tâm tình: Màu áo, màu trường, màu của bản sắc

Tác Giả
ThS. Đặng Thị Kim Chi - Giảng viên Ngành Văn học Ứng dụng - Khoa Xã hội & Nhân văn
Ngày
13/11/2025(139 lượt xem)
Chia sẻ qua
iconiconicon
thumbnail

“Văn Lang 30 năm – Ký ức và tâm tình” là chuỗi bài viết ghi lại những hồi ức, dấu ấn và tình cảm của các thế hệ cán bộ, giảng viên, nhân viên, sinh viên và cựu sinh viên gửi về nhân dịp kỷ niệm 30 năm thành lập Trường. Những câu chuyện chân thành gặp nhau, kết nối thành dòng ký ức chung, phản chiếu một cộng đồng bền bỉ gắn bó và không ngừng phát triển.

Ba mươi năm – một hành trình đủ dài để một ngôi trường vun đắp bản sắc, xây dựng truyền thống và lưu giữ trong ký ức biết bao thế hệ những điều đẹp đẽ khó gọi thành tên. Còn tôi, người đã đồng hành cùng ngôi trường này suốt 14 năm, vẫn nhớ như in lần đầu tiên bước vào trường với tư cách một Cử nhân Báo chí đầy mơ mộng. Giờ đây, khi trường bước vào tuổi ba mươi, tôi nhìn lại chặng đường mình đã đi qua, bằng sự biết ơn, bằng tình yêu lặng lẽ nhưng sâu sắc – và bằng những chiếc áo đồng phục mà tôi vẫn giữ gìn như những kỷ vật quý giá.

Trong số các áo đồng phục, tôi quý nhất chiếc áo xanh dương – màu áo đặc trưng của Phòng Tuyển sinh. Màu xanh mát dịu, biểu tượng của niềm tin, tri thức và hy vọng. Được đại diện cho trường trong những buổi tư vấn hướng nghiệp THPT vừa là niềm tự hào, vừa là trách nhiệm lớn. Mỗi lần khoác áo xanh, tôi cảm nhận được sự chuyên nghiệp và sự gắn bó, dù khi ấy mình vẫn chỉ là “người mới” trong đại gia đình rộng lớn. Xanh dương không chỉ là màu nhận diện thương hiệu, mà còn là màu của những ước mơ âm thầm, của khởi đầu và cả những lần vấp ngã – trưởng thành. Chiếc áo ấy cùng tôi đi qua những ngày đầu bỡ ngỡ, những buổi Open Day, những sáng đến trường từ rất sớm để chuẩn bị hoạt động ngoại khóa.

Tôi giữ bên mình ba chiếc áo trắng: một chiếc từ Công đoàn Trường, hai chiếc từ các mùa teambuilding. Trắng – tinh khôi và giản dị – như tinh thần mà trường luôn theo đuổi: minh bạch, công tâm, trong sáng và không ngừng học hỏi. Tôi mặc áo trắng trong các hội nghị, lễ tuyên dương – những dịp mà ai cũng muốn thể hiện phiên bản tốt nhất của mình. Chiếc áo trắng nhắc tôi rằng: dù ở vị trí nào, tôi cũng là một phần trong guồng chuyển động chung, trong nỗ lực tử tế hóa từng hành động, đề cao giá trị con người hơn mọi thành tích.

Chiếc áo đen – mạnh mẽ và trầm lắng – đến ở một giai đoạn trưởng thành hơn. Tôi mặc áo đen trong những sự kiện quan trọng, những ngày đòi hỏi sự chuyên nghiệp. Màu đen không làm tôi xa cách, mà khiến tôi thấy mình hòa vào tập thể rõ ràng hơn. Càng về sau, tôi càng nhận ra: đằng sau sắc màu tưởng chừng giản đơn ấy là niềm tự hào về một môi trường mà mọi lựa chọn, dù nhỏ như màu áo, đều được cân nhắc trên nền tảng triết lý giáo dục nhân văn.

Chiếc áo vàng – đồng phục Công đoàn – mang đến năng lượng mới: rực rỡ, tươi sáng, tràn đầy hy vọng. Vàng là màu của tuổi trẻ, của những điều đang nảy nở. Áo vàng khiến tôi thấy mình, dù không còn quá trẻ, vẫn đang sống những tháng năm rất đáng sống, giữa một cộng đồng ấm áp và sẻ chia.

Và cuối cùng là áo đỏ – sắc màu chủ đạo, màu của lửa, của nhiệt huyết cống hiến. Mỗi dịp lễ lớn, cả tập thể khoác áo đỏ, đi giữa nắng mai rực rỡ. Trong dòng người ấy, tôi vừa là một cá thể với những ký ức riêng, vừa là một phần của tập thể rạng ngời và tự hào. Đỏ là màu của trái tim, của sự trung thành, của tinh thần trường đại học tử tế mà những người sáng lập đã dày công xây dựng. Là màu của tình yêu tôi dành cho ngôi trường này – một tình yêu không ồn ào nhưng bền vững.

Nếu ai hỏi điều gì khiến tôi gắn bó với nơi này lâu đến vậy, tôi sẽ nói: không chỉ vì môi trường làm việc, đồng nghiệp hay cơ hội phát triển, mà vì trường đã nhìn thấy tiềm năng trong tôi khi chính tôi chưa nhận ra nó. Trường tạo điều kiện để tôi học thạc sĩ, rồi tiếp tục hành trình nghiên cứu sinh. Trong suốt quá trình ấy, tôi không chỉ học chuyên môn, mà học cách sống, cách làm nghề với tâm thế tử tế, bền bỉ và bao dung.

Ba mươi năm của trường, mười bốn năm của tôi – là hành trình đầy tự hào. Mỗi chiếc áo đồng phục, tưởng chừng chỉ là vật dụng thường ngày, lại chứa đựng những tầng ý nghĩa sâu xa. Đó là biểu tượng của tinh thần nhân văn, của triết lý giáo dục coi trọng và phát triển con người. Mỗi màu áo như một lát cắt trong bức tranh toàn cảnh, nơi mỗi cán bộ, giảng viên, nhân viên, sinh viên đều là một gam màu không thể thiếu.

Tôi tin rằng tình yêu dành cho một ngôi trường không cần phải nói thành lời mỗi ngày, mà thể hiện ở việc bạn có muốn tiếp tục góp sức để nơi ấy trở nên tốt đẹp hơn hay không. Với tôi, câu trả lời luôn là “có”. Và khi nhìn lại, tôi mỉm cười – vì mình có một nơi để đi về mỗi ngày bằng niềm tin yêu; có một mái trường để tự hào gọi tên; có những màu áo để nhớ, để thương, và để biết rằng: tôi là một phần của ngôi trường ấy.

ThS. Đặng Thị Kim Chi - Giảng viên Ngành Văn học Ứng dụng - Khoa Xã hội & Nhân văn

Thẻ